23 thg 1, 2011

Tập thơ Sưởi Ấm Tình Quê (*) của Nhà giáo Đinh Chí Đạo

Tập thơ "Sưởi ấm tình quê" của nhà giáo Đinh Chí Đạo - anh Vệ quốc quân, cha của 7 người con thành đạt, tuy chỉ viết về những người thân gia đình mình, quê mình, nhưng hàm chứa rất nhiều tình cảm chung của người Việt Nam. Cái riêng đã thành phổ quát, tôi muốn nhiều người được đọc và nhớ về một nhà giáo quá cố của Làng Trung Trữ.

Bùi Đình Hiển

SƯỞI ẤM TÌNH QUÊ

Năm các anh nhân tố đầu mùa

Từ đấy nhân ra chi bộ Đảng

Các anh đã nâng cao cờ cách mạng

Hướng con em lớp lớp kế thừa

khất thuế, giảm sưu, tăng công gặt

Thắng lợi đầu mùa có các anh

Từ lớp bùn đen lên đài hạnh phúc

Cả quê hương ngời sáng niềm tin

Gia đình tôi trai gái bảy con

Tiếp bước các anh đứng dưới Đảng kỳ

Cùng dân làng kết vành hoa đỏ

Sưởi ấm tình quê nhân rộng tình người.


CHÚC THỌ CHA 70 TUỔI

Xuân Đinh Sửu – 1977

Mừng Đảng, mừng xuân chúc thọ cha

Niên cao, đức hậu,lộc tài đa

Quế lan hội tụ vui vườn thọ

Con cháu hân hoan đẹp cảnh nhà

Nội ngoại mến yêu người đức độ

Hương lân qúy trọng tính thuận hoà

Gia đình con cháu lòng thành kính

Hai chữ kang cường chúc thọ cha.

Xuân Đinh Sửu

Các con trai gái dâu rể

Các cháu nội ngoại.


NHỚ NỘI

Nội xưa vất vả nuôi thầy

Mẹ con mất sớm đêm ngày nội lo

Lo cho đàn cháu ấm no

Đến lớp đúng giờ, học tập giỏi giang

Việc nhà cửa nội lo toan

Thương đàn cháu nhỏ cơ hàn mồ côi

Nội đi xa đã lâu rồi

Lòng thầy vẫn thấy bồi hồi nhớ thương

Nội đi để lại tấm gương

Đảm đang hiền hậu tình thương chan hòa.


NÚI CHÙA QUÊ TA

Ba tòa thờ Phật cảnh tôn nghiêm

Đại thụ tán xanh toả trước thềm

Lớp lớp hàng cây chen vách đá

Boong boong chuông khánh ấm chùa chiền

Mái chùa cổ kính khu di tích

Miếu Nội hang xưa họp đảng viên

Cờ nghĩa từ đây nhân khắp chốn

Quê ta tất cả đã vùng lên.


TÌNH QUÊ

Quê ta Trung Trữ, xã Ninh Giang

Triều đại Đinh, Lê đã dựng làng

Tây giáp sông Chanh, đông Quốc lộ

Nam gần Tượng Lĩnh, bắc sông Hoàng

Khí thiêng sông núi sinh hào kiệt

Hang động đình chùa tạo cảnh quan

Qúy nhất: tình quê cha đất tổ

Hướng về gốc cũ, lúc giầu sang.


LÚC NGHÈO

Lúc nghèo ta ở với dân làng

Hùng Dũng Cường Kiên Thắm Phượng Đoan

Nhớ kỹ lời cha khi tuổi tác

Không quên ý mẹ lúc lâm sàng

Chắt chiu hạt thóc nơi đồng ruộng

Học tập bài văn dưới mái trường

Nay được lớn khôn công tác tốt

Tình quê thắm thiết qúy hơn vàng.



TÔI SỐNG

Già rồi vui với điền viên

Dưới thì ao cá, trên liền cây xanh

Uốn cây vào thế cho cành

Đây thì “huynh đệ” kia thành “lão mai”

“long thăng” bên “thác đổ” dài

Thảnh thơi ngâm vịnh non đoài cảnh tiên

Chỉ mong cuộc sống bình yên

Cháu con hạnh phúc đoàn viên một nhà

Sớm trưa điếu thuốc ấm trà

Ngắm vườn cây cảnh quả hoa trĩu cành

Trưa về dưới lán lá xanh

Ngả lưng tiếp giữa hương lành quê ta.


TÔI SỐNG

Tôi luôn lấy đức làm đầu

Thật thà ngay thẳng, chẳng cầu hư danh

Lúc nghèo áo rách mong manh

Vẫn luôn ghi giữ phúc lành mai sau

Dù ta mai có sang giầu

Làm sao quên thủa áo nâu một thời

Càng thêm thương những cuộc đời

Như ta từng có một thời đói no

Một miếng khi đói người cho

Cũng là tình nghĩa hơn kho bạc vàng

Khinh phường cạy của vênh vang

Ghét quân trọc phú khoe vàng cậy “đô”

Tự tay gây dựng cơ đồ

Dạy con theo đức Bác hồ vì dân.


ĐƯỢC MÙA

Bình minh vừa hé nụ cười

Nắng vàng trải dát đẹp tươi cánh đồng

Một màu vàng óng mênh mông

Bừng vui nét mặt nhà nông được mùa

Nhà ta cũng gắng thi đua

Cha con hôm sớm nắng mưa đâu sờn

Vụ này lúa cũng tốt hơn

Ấm no đã khá hơn nhiều năm xưa

Bõ công cày cấy sớm trưa

Mấy cơn bão tố, mấy lần mưa giông

Nhà nông vui hội xuống đồng

Lúa thơm hương mới, ấm nồng tình quê

Lúa theo mỗi bước chân về

Lúa đóng nghĩa vụ, xây quê đẹp giầu

Xóm quê thêm mới nhịp cầu

Nhà thêm tầng mới đẹp màu ấm no.


TIỄN CON ĐI CÔNG TÁC

Lần ấy đưa Phượng đến sân ga

Buổi đầu công tác chuyến đi xa

Cha thì bịn rịn giờ đưa tiễn

Con níu thời gian nước mắt nhòa

Ngồi đợi tầu đi, con bên cha

Con thì thơ trẻ, bố phong ba

Tương lai vẫy gọi con đi tới

Sức trẻ đi xây dựng cuộc đời

Tầu đã rời ga chuyển bánh rồi

Tiếng còi dồn báo phút chia phôi

Bàn tay con vẫy, cha thương lắm

Tầu chạy dần xa khuất núi đồi

Tuần sau con gửi thư ra

Anh em phấn khởi cha càng vui hơn

Khó khăn con nhé đừng sờn

Vui khỏe tiến bộ lớn khôn cha mừng.


GẶP NGƯỜI XƯA

Bỗng dưng gặp lại người xưa

Ở nơi đất khách giữa trưa nắng hồng

Xa nhau hai mốt mùa đông

Bâng khuâng ngày gặp nói không nên lời

Vẫn đôi mắt cũ người ơi

Tôi từng mong nhớ một thời yêu thương

Những mong hai đứa chung đường…

Gian nhà xưa nhứ lời thương năm nào

Thế rồi chẳng biết làm sao

Xa nhau từ đấy mà nào biết đâu

Hai mươi năm lẻ dãi dầu

Gặp nhau tóc đã đổi màu gió sương

Người đi muôn nẻo vấn vương

Đời tôi cũng lăm đoạ trường gian nan

Hình ta, già với thời gian

Lòng ta vẫn ấm muôn vàn yêu thương.


TIẾC

Còn đang giấc mộng u ơ

Gió lay tỉnh giấc nàng thơ đã vào

Bấy lâu người vẫn ước ao

Đến nay tới gặp người sao vội nằm

Ghé tai nàng mới nhủ thầm

Làm thơ khó nhất tìm vần gọt câu

Sao cho lời đẹp ý sâu

Nói xong nàng vội gật đầu vội đi

Tiếc mình chưa tỉnh cơn mê

Để nàng chợt đến chợt đi tiếc hoài.


ĐƯỜNG VỀ LÀNG

Đường làng nay rộng rãi thênh thang

Xe cơ giới ngày đêm qua lại

Hai chiều tránh nhau không sợ hãi

Những khó khăn thủa ấy qua rồi

Đường “30” hàng cây thoáng mát

Đường xóm đông, xóm bắc phong quang

Con đê sông Chanh cao sừng sững

Đẹp mắt thay những tuyến đường làng

Cờ chiến thắng mang lại niềm vui

“Bàn tay ta làm nên tất cả”

Con đường xưa “sống trâu” hẹp nhỏ

Đã biến đi theo với thời gian.


THẦY VUI

Keo ốm vừa qua đến với thầy

Tưởng như tính mệnh đã xa bay

Trước ơn thầy thuốc tận tình chữa

Công sức các con chăm sóc thầy.

Thầy còn tồn tại đến hôm nay

Về với quê hương hội thọ này

Người có già đi vì tuổi tác

Tâm hồn vui với cảnh hôm nay.

Nội ngoại anh em đến với thầy

Thầy vui con cháu cũng vui lây

Trời xuân ấm áp hoa xuân thắm

Thắm nhất tình quê đến với thầy.


TRÊN ĐẤT THỦ ĐÔ

Mấy tháng trời trên đất Thủ đô

Mơ ước được đi đây đi đó

Thăm lăng Bác, thăm Hồ Hoàn kiếm

Ôn lại thời niên thiếu xa xưa

Xưa Hà Nội “ba sáu phố phường”

Nhà ngói bát úp, đường bàn cờ

Nay Hà Nội nhà tầng cao vút

Điện sao sa sáng cả ngày đêm

Dẫu bệnh tật xóa nhoà mộng ước

Không bi quan, con bệnh lui rồi

Nằm điều dưỡng vui cùng con cháu

Niềm lạc quan liều thuốc trường sinh.


ĐI CHỢ XUÂN

Tết về thong thả đi thăm chợ

Cá thịt rau dưa thịt trắng ngần

Hàng vạn người mua trăm người bán

Chủ hàng chào khách tựa quen thân

Lời nói ngọt ngào khúc hát xuân

Mặt hàng từng loại, gọn từng ngăn

Tiền nào vải ấy không sai sót

Trật tự công bằng thỏa ý dân

Đời đang đổi mới đẹp muôn phần

Khổ sướng xưa nay dễ mấy phân

Nghèo đói đang lùi về dĩ vãng

Nhớ người dìu dắt bước canh tân.


TẾT NHỚ MẸ ƠN CHA

Nhớ mãi một thời lúc tuổi thơ

Xuân này lại nhớ đến xuân xưa

Riêng con canh cánh bao xuân trước

Ơn mẹ nâng niu mãi tận giờ

Sữa chảy thành dòng khúc nhạc thơ

Nhưng rồi vắng mẹ thật không ngờ

Chúng con từ đấy cô đơn chịu

Đời đang ấm cúng gặp bơ vơ

Thế yếu cũng đành phải bước thôi

Bước đi chập chững một con người

Trong lòng chế độ con còn Bố

Bố dạy tu thân những lẽ đời

Gà trống nuôi con chẳng ngại ngần

Mẹ đi khi bố hãy còn xuân

Chăm lo đàn trẻ mau khôn lớn

Tất cả vì con, sống kiệm cần.

Bóng ngựa thời gian biến đổi nhanh

Mẹ ơi xuân đến đẹp như tranh

Bồi hồi mang lại bao xao xuyến

Nhờ bố chúng con đã trưởng thành.


NGHE LỜI THẦY

Trải qua năm tháng đói nghèo

Bát cơm độn sắn, nhà xiêu, áo sờn

Những mong con chóng lớn khôn

Làm thêm của cải sớm hôm ấm lòng.

Hạt gạo bữa bữa đi đong

Đồng lương Nhà giáo nuôi chung tám người.

Mộng giầu thầy ước đến rồi

Cảnh nhà khấm khá gấp mười năm xưa.

Khá rồi càng phải thji đua

Làm ra của cải đã thừa… thừa thêm

Nhìn chung đất nước đi lên

Nhìn xa con thấy trẻ em bụi đời

Nghe lời thầy các con ơi

Bớt tiêu xa xỉ, giúp người sa cơ.


NHỚ QUÊ

Quê hương nguồn gốc tự ông bà

Những muốn về thăm lại ngại xa

Gặp bạn cùng đi đường đỡ tẻ

Tình quê thắm nở đẹp như hoa

Bước đến nhà nào cũng đón đưa

Vui mừng chào hỏi cả sớm trưa

Hai chữ quê hương sao nhớ quá

Họ hàng làng xóm bạn bè xưa.

Xa quê là mấy khoảng ba năm

Như lạ như quen cả chỗ nằm

Lạ lối ra vào, cơm mấy bữa

Màn tuyn cháu mắc, chú sang thăm

Là người nghĩ kĩ cũng hay hay

Lúc nhớ xa quê tính tháng ngày

Về lại nhớ nơi từng ở đậu

Xa thương gần nhớ lạ lùng thay!


TỰ VỊNH

Nhân giống ươm cây gặt tới mùa

Bảy con thành đạt sướng mình chưa

Qua cơn sóng gió trời trong sáng

Gặp hội thanh bình cảnh khác xưa

Biết nắm thời cơ giành thắng lợi

Làm nên sợ nghiệp biết thi đua

Công thành danh toại nhớ ơn Đảng

Nhà bẩy đảng viên trí dũng thừa.


THƠ TÔI

Yêu thơ tha thiết học làm thơ

Từ tuổi mười ba đến mãi giờ

Thơ bạn tôi xem đọc mải miết

Thơ tôi bạn đọc thấy thờ ơ

Thơ như sóng biển sao ôm mộng

Gió mới rung cây vội phất cờ

Xem lại thơ mình tôi tự nhủ

Học rồi học nữa học ra thơ.


NHẮN AI

Có con đom đóm tối vào nhà

Ta nhắn đôi lời mi giúp ta

Bà nó anh linh cùng hưởng lộc

Chồng con mừng đón hội thăng hoa

Chịu đời goá bụa thời son trẻ

Nhận cảnh cô đơn lúc tuổi già

Đảm nhận chức năng người nội trợ

Các con thấu rõ nỗi lòng cha.


RĂNG

Sinh ra ở trên đời

Qúy nhất người chung thủy

Hàm răng là như thế

Nẩy mầm lớn dần lên

Siêng năng lại chuyên cần

Thường xuyên bên cạnh lưỡi

Ăn ở có trên dưới

Luôn cộng khổ đồng cam

Lúc làm việc cùng làm

Cơm ngon cùng canh ngọt

Khi đau cùng thương xót

Sống với ta trọn đời

Lúc làm, lúc nghỉ ngơi

Ngọt bùi cùng chia sẻ

Lo sao chúng mạnh khỏe

Nhờ bác sĩ chuyên khoa

Chỉ cho cách phòng xa

Sau bữa ăn đánh chải

Xin ai đừng có ngại

Thường xuyên giữ vệ sinh

Như chăm sóc người tình

Quên mình cùng sống thác.


MỘNG GIÀU

Thao thức quanh năm giấc mộng giầu

Bạc vàng còn ở mãi đâu đâu

Thần linh, Thổ địa báo điềm tốt

Bồ tát Quan âm gọi đến hầu

Trai bốn, gái ba con có trước

Vàng cân, bạc nén của về sau

Jhuyên răn con cháu theo đường chính

Chí thú làm ăn ắt chóng giầu.


HẾT NỢ

Hết rồi những buổi ăn vay

Qua cơn bĩ cực đến ngày thái lai

Gạo tiền nay chẳng nợ ai

Cũng không còn cảnh sắn khoai bốn mùa

Bao phen có sáng quên trưa

Củi ghi sổ nợ, gạo mua trả dần

Mừng nay đã hết nợ nần

Cảm ơn bè bạn xa gần thương nhau.


CHỌN NGHỀ

Khuyên con phấn đấu chọn nghề riêng

Bách nghệ không bằng một nghệ chuyên

Nghề thợ tài năng cần kĩ xảo

Nghề văn học vấn phải thâm uyên

Thầy lang chữa bệnh nên vì đức

Thầy diáo dạy dân chẳng vị tiền

Góp sức xây đời nghề chính đáng

Tránh nghề thầy bói nói quàng xiên.


CẢNH NHÀ TA

Mồ côi mẹ lúc lên ba

Tủi thân con út cả nhà đều thương

Mẹ con dừng bước giữa đường

Mình cha gánh cả tình thương thay người

Bẩy con đang tuổi ăn chơi

Nhà nghèo mẹ mất cuộc đời xót xa

Sớm trưa mưa nắng xông pha

Ruộng đồng khoai sắn cùng cha tảo tần

Thiếu ăn vay đã bao lần

Nhường cơm cha nhịn để phần cho con

Tảo tần một dạ sắt son

Sớm hôm dạy dỗ mong con nên người

Con ngoan cha cũng vui cười

Mừng cho con đã thành người lớn khôn

Nhà ta nay đã khác xưa

Mái bằng, vườn quả đung đưa trĩu cành

Các con nay đã trưởng thành

Gia đình đoàn tụ phúc lành nhà ta.


DẶN CON

Xây nên xã hội dù hay

Vẫn còn rác rưởi đầu này cuối kia

Bán dâm, bài bạc, xì ke

Thiếu gì họ “Tú” rủ rê vào tròng

Bằng lời đường mật bướm ong

Một khi cổ đã lọt tròng mới hay

Khuyên con - con nhớ điều này

Chính cha đã thấy từ ngày còn xuân

“Bạc bài là bác thằng bần

Cửa nhà bán hết tra chân vào cùm”

Đời nay còn cái tệ hơn

Si đa ma tuý chập chờn khắp nơi

Dặn con – con hãy nhớ lời

Luôn luôn cảnh giác cho đời bình yên.


VỀ HƯU

Về hưu tuổi ngoại năm mươi

Vườn quê một mảnh vui đời bình yên

Chân từng đi khắp trăm miền

Quê hương hẹn buổi đoàn viên ấm lành

Vườn xưa uốn những cây xanh

Mỗi cây một dáng lá cành vấn vương

Khắp vườn ấm áp mùi hương

Mỗi cây một vẻ bốn phương hợp thành

Mùa thu trời đất trong xanh

Vàng ươm chậu cúc chạnh lòng nhớ ai

Bạn già cho một cành mai

Bắc Nam gần lại đường dài đỡ xa

Bốn mùa bung sắc mở xòa

Ơi màu tứ qúy miền xa hoá gần

Lòng như trẻ lại mùa xuân

Ngàn cây khoe sắc, vạn mầm hồi sinh

Vần thơ làm bạn bên mình

Thêm nhiều tri kỉ ấm tình quê hương.


MUỐN SỐNG THÊM

Tuổi tác như tôi muốn sống thêm

Sống thêm xem xã hội đi lên

Xem ngoài thôn xóm thêm giầu đẹp

Mừng chốn gia đình được ấm êm

Tính trẻ qua đi thời tráng kiện

Tính già hồi lại độ cao niên

Tuổi cao đức tốt lòng thanh thản

Con cháu thảo thiền muốn sống thêm.


HAI ÔNG CHÁU

Đứng ngoài xem mấy trẻ lao xao

Đứa vỗ tay reo đứa ngã nhào

Thằng cháu của ông thì thích thú

Lớp này chẳng đứa nào bằng tao.

Văn điểm cao, toán điểm cao

Cháu được điểm 10 ông phải khao

ông ơi cháu thích quá

Cháu ơi ai bảo cháu xưng tao.

Cháu được điểm 10 ông sướng không

Phố này mấy cụ sướng như ông

Ừ thì ông sướng. Nghe ông bảo

Đừng vội khoe khoang chớ nói ngông.

Cháu biết nghe ông cháu mới ngoan

Đã chăm học giỏi lại chăm làm

Học rồi, hoạc nữa cho thêm giỏi

Luôn được điểm 10 ông sướng ran.


NHỚ CÁC ANH

Kính tặng các hương hồn liệt sĩ nhân ngày 27 – 7

Hôm nay tưởng nhớ đến các anh

Những người con trung dũng thành đồng

Những người đã quên mình cho cuộc sống

Cho tương lai cho giấc mộng em thơ

Cho hôm nay Nam - Bắc rợp hoa cờ

Nâng Tổ quốc lên tầm cao rạng rỡ

Hỡi các chị các anh không bao giờ trở lại

Nhưng hồn các anh vẫn còn sống mãi

Trong vần thơ và trang sách mai sau

Trên mỗi nẻo đường màu xanh đất nước

Trong mỗi tấm lòng đang vững bước đi lên

Các anh ơi hãy yên lòng an nghỉ

Chúng tôi đây đang bước tiếp đường đi

Quê hương ta đang đổi mới diệu kì

Vẫn nhớ tới những người con yêu qúy

Xin thắp nén hương cho hồn liệt sĩ

Các anh nằm yên nghỉ giữa tình quê!


NHẮC CON

Gĩư vững gia phong cốt cách nhà

Nhắc con nhớ kĩ những lời cha

Trai lo trọn vẹn điều trung hiếu

Gái giữ thuỷ chung nết thuận hòa

Việc nước nêu cao lòng ái quốc

Việc nhà nhân rộng đức tề gia

Tấm gương nhân nghĩa ông cha để

Tổ triệu tôn bồi đẹp cảnh ta.


LÀ NAM

Là đấng “tu mi” biết tự cường

Biết yêu học vấn, biết nhu cương

Biết xa cờ bạc phường du đãng

Biết tránh rượu chè kẻ bất lương

Là đấng “tu mi” được kính trọng

Là trai hư đốn bị coi thường

Khuyên con tự biết đường kính trọng

Tu dưỡng bản thân chọn một đường.


LÀ NỮ

Là nữ các con nhớ kĩ đây

Mẹ đi “dối” lại những lời này

Siêng làm, chăm học, tính cần mẫn

Đói sạch, rách thơm, dạ thẳng ngay

Vốn liếng làm ăn nên mực thước

Tiêu xài tính toán chớ vung tay

Vào đời qúy nhất lòng chung thủy

Lười biếng “trai lơ” đáng giận thay.


KHÂU ÁO CHO CON

Kiên ơi quần áo rách đâu

Đưa đây thầy tạm vá khâu lại nào

Gửi trong đường chỉ ước ao

Mong con học giỏi sớm vào cấp Ba

Vụng về đường chỉ của cha

Sao bằng tay mẹ ở nhà năm xưa

Con ơi gắng học sớm trưa

Nhịp cầu kiến thức đưa con vào đời

Như chim tung cánh giữa trời

Cho lòng cha được thảnh thơi tuổi già

Gửi vào đường chỉ tình cha

Lớn khôn con nhé cả nhà đều mong.


TÀ ÁO CHA

Kính tặng cha

Lần từng đường chỉ cha khâu

Trên tà áo đã bạc màu thời gian

Bỗng thương bỗng nhớ vô vàn

Một khoảng đời với dáng người đưa kim

Lần theo mũi chỉ con tìm

Tình thương cha dệt trăm nghìn mũi khâu

Thương cha năm tháng dãi dầu

Khôn nguôi tình mẹ thủa đầu nuôi con

Mẹ đi cha vẫn vẹn tròn

Thắt lưng một dạ nuôi con nên người

Mừng cha nay tuổi Bẩy mươi

Lớn khôn càng nhớ công người vá khâu

Áo giờ dẫu đủ sắc màu

Lòng con vẫn ấm tình sâu của thầy.

10 -1996


TUỔI SÁU MƯƠI

Sáu mươi tuổi đến với ta rồi

Con cháu về thăm rộn tiếng cười

Nhà cũ nâng cao nền móng mới

Vườn xưa nhân rộng thắm hoa tươi

Bờ trên nhãn mít thêm sai qủa

Ao dưới trắm mè thỏa sức ngoi

Con cháu thảo hiền lòng trẻ lại

Sáu mươi tròn trĩnh ngỡ năm mươi.


CHÁU VỀ

Nỗi mừng biết mấy chi cân

Cháu về tới cổng qua sân vào nhà

Ngắm nhìn mãi mới nhận ra

Ông dang tay đón cháu xòa ôm ông

Đã lâu nay được bế bồng

Ông thơm vuốt mãi má hồng cháu yêu

Cháu đòi ông vót cánh diều

Hân hoan cháu thả ấm chiều quê hương

Hoàng Hoa Huy Thắng yêu thương

Cháu vui ông cũng như dường trẻ ra

Hải Phòng nào có đâu xa

Cháu về ông ngỡ vườn hoa xuân về.


TẤM HÌNH

Từ ngày bà bỏ đi xa

Xóm làng thì nhớ, cả nhà thì thương

Xót xa, gánh đứt giữa đường

Từ nay vắng bóng, âm dương cách rời

Hình người vẫn đấy người ơi

Sao không nói lấy nửa lời yêu thương

Mình tôi gánh nốt đoạn đường

Nuôi con nay đã lớn khôn trưởng thành

Mặc người mối lái mong manh

Thương con nghĩa vợ chẳng đành sang ngang

Bà ơi! Thương phận nhỡ nhàng

Khi nghèo thì gánh, khi sang chẳng còn

Hồn thiêng chứng giám lòng son

Tình tôi giờ vẫn vẹn tròn như xưa

Bà ơi nhớ lúc sớm trưa

Trở trời trái gió nắng mưa tuổi già

Biết rằng con cháu thương cha

Nhưng sao bằng được tay bà chăm ông

Bà ơi nghĩa vợ tình chồng

Ảnh hình vẫn đấy mà không thấy người.


GIẾT HỔ

Mậu Thân năm ấy hổ về làng

Hổ dữ ác hơn cả sói lang

Đảng uỷ họp bàn ra chỉ thị

Dân quân giết hổ cứu dân làng

Giết hổ cứu dân lời Đảng gọi

Dân quân làng nổ súng bao vây

Con mảnh hổ khoang vàng chết cứng

Dân quân làng thêm một chiến công

Cuộc giao tranh giữa hổ và người

Có tổn thất, được bình yên làng xóm

Sức mạnh hợp quần lòng dũng cảm

Quê hương ta giết hổ khao làng.


TRỞ LẠI PHƯƠNG LÂM

Chiều xưa, tôi đến Phương Lâm

Ba giờ đã tối lâm thâm mưa phùn

Rừng cây gặp rét đang run

Đường mòn cỏ rậm ngập bùn bàn chân

Ngày nay lại đến Phương Lâm

Quanh năm là một mùa xuân tưng bừng

Nhà cao lấn chỗ cây rừng

Sao sa toả chiếu đón mừng gần xa

Hoa hô thuỷ điện Sông Đà

Phương Lâm đổi thịt thay da đẹp dần

Điện về sáng đẹp vô ngần

Phương Lâm từ đấy hàn bần vượt qua

Biến dòng nước lũ sông Đà

Thành hồ nuôi cá tưới ra ruộng đồng

Khắp nơi biển lúa mênh mông

Nguồn hàng công nghiệp cây trồng đều tăng

Phương Lâm thay đổi mặt bằng

Công trình mọc khắp dây giăng ngang trời

Phương Lâm nay đã đổi đời

Về thăm nhớ mãi tình người phương Lâm.


GIỖ ÔNG BỐ VỢ

Mồng chín tháng chín giỗ ông

Đạo con dâng cả tấm lòng nhớ ơn

Phúc nhà trai gái bảy con

Hôm nay giỗ ngoại dâng hương một mình

Nén hương chén nước lòng thành

Kính mong cha thấu nỗi tình cháu con

Cũng vì công việc nước non

Các cháu công tác viễn phương chưa về

Kính mong bác cậu cô dì

Thư cho các cháu chưa về giỗ ông

Việc nhà việc nướn hanh thông

Đến ngày trùng cửu giỗ ông đàng hoàng.


QUA TRƯỜNG

Vườn giống tương lai sáng sủa rồi

Qua trường được ngắm những hoa tươi

Hoa Lan toán giỏi xếp hạng nhất

Hoa Quế văn hay được điểm mười

Trường mới khang trang thầy phấn khởi

Học hành tiến bộ lớp đông vui

Nhân nhiều trò giỏi nơi trường sở

Xoá hết trò hư kẻ bụi đời.


MÁI TRƯỜNG THỜI CHIẾN

Thời chiến lớp học trường làng

Dẫy ghế hàng nước, cái bàn chõng tre

Ngày nắng lớp học đầu hè

Ngày mưa lớp học lại bê vào đình

Học trò chơi đáo chơi đinh

Lúc ở sân đình lúc dưới gốc đa

Mỗi khi tiếng kẻng vọng ra

Thầy trò tụt xuống hầm “A” sau đình

Hết thời khói lửa chiến tranh

Lớp học trường mình từng bước khang trang

‘Nếu không có cảnh hoang tàn

Làm chi có cảnh huy hoàng mùa xuân”

Từ mái chảy đến nhà tầng

Thời bình cả bốn mùa xuân mái trường.


XEM BIA TƯỞNG NIỆM

Xem bia tưởng niệm đầu làng

Lòng tôi cảm thấy bàng hoàng đau thương

Bàng hoàng vì bãi chiến trường

Tây càn gây cảnh đau thương cho đời

Hận thù giặc Pháp không nguôi

Đốt nhà cướp của giết người quê tôi

Một thời khói lửa qua rồi

Hận thù ngày ấy khó nguôi không nhòa

Khu làng kháng chiến quê ta

Đặt bia tưởng niệm thiết tha ân tình

Vì dân vì nước hi sinh

Tấm gương liệt sĩ quang vinh muôn đời.

  • Trận Tây càn vào làng La Mai ngày 3/2/1948,
  • Cháy 200 nóc nhà, 24 người chết(5 du kích, 1 bộ đội,3 cán bộ, 6 dân quân, 9 dân thường)


NHỚ ANH

Kính viếng hương hồn anh Đinh Văn Dư

Anh dẫu đi xa thế giới này

Đinh gia tộc phả có anh đây

Đàn em dòng tộc noi gương sáng

Lớp cháu gia đình nối chí hay

Tốt nghiệp thành chung học vấn giỏi

Quân hàm Đại tá chiến công dày

Trọn đời chiến đấu dưới cờ Đảng

Sống đẹp như anh vinh dự thay.

(*) Bài do bác Bùi Đình Hiển giới thiệu và gửi trực tiếp tới Ban biên tập. Trân trọng cảm ơn bác và xin được một phút lắng lòng tưởng nhớ và Tri Ân Tình Thương - Tài Sản Vô Giá để lại đời của Nhà giáo Đinh Chí Đạo.

Không có nhận xét nào: