22 thg 4, 2011

Cây Chuối nấu xương



                                                   Tản văn Bùi Đình Hiển

Cây chuối, hoa chuối, quả chuối…rau chuối, mứt chuối, chè chuối, chuối nấu…
Mỗi dịp qua miền Tây Bắc lại nhớ câu thơ Tố Hữu:

Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi…”.

Nguyễn Trãi có bài thơ  “Ba tiêu” nổi tiếng về cây chuối:
Tự bén hơi xuân tốt lại thêm
Đầy buồng hoa lạ màu thâu đêm
Tình thư một bức phong còn kín  
Gió nơi đâu, gượng mở xem.

3 thg 2, 2011

Mèo - bạn thân thiết của nhà nông

Nguyễn Lân Dũng

Năm Mão xin kể chuyện mèo. Với các gia đình giàu có ở phương Tây thì mèo chỉ là loài vật làm cảnh và được chủ rất nuông chiều. Mèo mất hẳn khả năng săn bắt chuột vì thực ra tại các gia đình ấy thì làm gì có chuột mà bắt (!). Với nông dân ta thì mèo là trợ thủ đaqwcs lực để săn bắt và xua đuổi chuột, bảo vệ cho cót thóc, cót ngô và đống quần áo của cả gia đình. Ai cũng yêu quý‎ mèo nhưng mỗi bên yêu quý‎ theo một nhu cầu khác nhau.

2 thg 2, 2011

Ngày Tết - Cách lấy lại sức khỏe và sự tự tại để không làm bản thân mình và mọi người mất vui.

Ngày Tết – Là những ngày mà mỗi người được nghỉ ngơi, thư giãn để vui chơi, chia sẻ hồn nhiên với người thương, người thân và bè bạn.

Những cuộc vui đôi khi làm chúng ta mệt mỏi, những câu chuyện đôi khi làm chúng ta chưa vừa lòng, lòng trắc ẩn đôi khi nổi lên làm cho chúng ta khó ngủ…

Mọi người có thể chọn cho mình 1 trong những cách sau để lấy lại sự bình tĩnh, tự tin và hồn nhiên nhất để hưởng nhiều phút giây hạnh phúc và chiêu cảm may mắn trong dịp đầu xuân. Chúng ta có thể chọn một cách trong những cách sau - cách nào mà mình thấy dễ chịu nhất thì cách đó là phù hợp với mình:

Giao thừa - Khoảng khắc màu nhiệm mà tạo hóa truyền cảm hứng mãnh liệt vào tâm thức cho mỗi người.

Giao thừa là thời khắc linh thiêng nhất, là làn ranh nằm giữa hai năm cũ và mới. Điểm giao thời thiêng liêng này không chứa một chút gì của năm cũ, vì năm cũ đã thật sự ra đi và cũng chẳng chứa một chút gì của năm mới, bởi năm mới chưa thật sự xuất hiện. Điểm giao thời thiêng liêng này là khoảng trống mênh mông đầy ý nghĩa chỉ chứa đựng toàn niềm hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn. 


Cái khoảng không thiêng liêng vô tận tạm ló ra một chút này rất dễ dàng nhận ra bởi những quy ước ngày, giờ và giây phút. Mặc dù nó chỉ ló ra một chút thôi nhưng đã mang lại cho đời sống tinh thần con người một sức sống mãnh liệt và huyền bí, để tiếp tục đón nhận mọi chuyện của năm mới đang đến mà không ai có thể biết được là chuyện gì. Năm mới là một sự bí mật hoàn toàn, nhưng là những bí mật có thật và sẽ xảy ra cho mỗi người. Chuyện sẽ xảy ra có thể hay hoặc dở. Chuyện hay thì mau quên và mau tàn, chuyện dở thì thường dai dẳng khó chịu. Nhưng mỗi người lại không tắt hy vọng cho một mùa xuân kế tiếp. Vậy ý nghĩa thực tiễn thứ hai là sự chịu đựng để tiếp tục hy vọng cho những ngày sau. 

25 thg 1, 2011

THÚ CHƠI TRANH TẾT CỦA NGƯỜI VIỆT


Trang Thanh Hiền

Tranh Tết từ lâu đã trở thành một tập quán, một thú chơi của người dân Việt Nam. Và không chỉ kẻ có tiền mới chơi tranh, người ít tiền cũng có thể chơi tranh. Nó là một phần không thể thiếu trong không gian của ngày Tết cổ truyền xưa kia. Tranh Tết là một phần hồn Việt trong lành, nhân hậu và đồng thời cũng là nơi lưu giữ những giá trị tâm linh sâu sắc. Những màu sắc rực rỡ như khơi gợi nên cảm giác mới mẻ ấm cúng rộn rã sắc xuân trong mỗi gia đình của người Việt.
Ảnh: Nguyên Vũ
Những ngày trước tết, người Đông Hồ (Thuận Thành, Bắc Ninh) mang tranh đi bán khắp nơi, người khắp nơi về đây cất tranh. Tranh Hàng Trống cũng rậm rịch trước đó vài tháng, in in, vẽ vẽ và trưng bày với một số lượng lớn các mẫu hàng hơn thường ngày cho dù lượng khách của thể loại tranh này kén hơn.

TRUYỀN THUYẾT VỀ TÁO QUÂN

TRUYỀN THUYẾT VỀ TÁO QUÂN


Trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam, Táo quân có nguồn gốc từ ba vị thần Thổ Công, Thổ Địa, Thổ Kỳ của Lão giáo Trung Quốc nhưng được Việt hóa thành huyền tích "2 ông 1 bà" - vị thần Đất, vị thần Nhà, vị thần Bếp núc. Tuy vậy người dân vẫn quen gọi chung là Táo Quân hoặc Ông Táo.

Ở Việt Nam, sự tích Táo Quân được truyền khẩu, rồi ghi chép, do đó có những sự khác nhau về tình tiết, nội dung chính được tóm tắt như sau:

Trọng Cao có vợ là Thị Nhi ăn ở với nhau đã lâu mà không con, nên sinh ra buồn phiền, hay cãi cọ nhau. Một hôm, Trọng Cao giận quá, đánh vợ. Thị Nhi bỏ nhà ra đi sau đó gặp và bằng lòng làm vợ Phạm Lang. Khi Trọng Cao hết giận vợ, nghĩ lại mình cũng có lỗi nên đi tìm vợ. Khi đi tìm vì tiền bạc đem theo đều tiêu hết nên Trọng Cao đành phải đi ăn xin.

Khi Trọng Cao đến ăn xin nhà Thị Nhi, thì hai bên nhận ra nhau. Thị Nhi rước Trọng Cao vào nhà, hai người kể chuyện và Thị Nhi tỏ lòng ân hận vì đã trót lấy Phạm Lang làm chồng.

Phạm Lang trở về nhà, sợ chồng bắt gặp Trọng Cao nơi đây thì khó giải thích, nên Thị Nhi bảo Trọng Cao ẩn trong đống rơm ngoài vườn. Phạm Lang về nhà liền ra đốt đống rơm để lấy tro bón ruộng. Trọng Cao không dám chui ra nên bị chết thiêu. Thị Nhi trong nhà chạy ra thấy Trọng Cao đã chết bởi sự sắp đặt của mình nên nhào vào đống rơm đang cháy để chết theo.

Chợ Tết

Đoàn Văn Cừ

Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi,
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh,
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh,
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết.
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc;
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,
Vài cụ gìa chống gậy bước lom khom,
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ,
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ.
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu,
Con bò vàng nghộ nghĩnh đuổi theo sau.
Sương trắng giỏ đầu cành như giọt sữa,
Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh
Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh.