17 thg 1, 2011

Những sáng tác của Nhà thơ Bùi Đình Hiển - Phần II

1. NON NƯỚC NINH BÌNH

Có gì xanh hơn thảm có
Dãi dầu sương, dãi dầu gió, dãi dầu
Cứ lặng lẽ mặc đất trời mưa nắng
Hôn bàn tay chăm bón của con người
Cỏ mềm mại làm tôi phát khóc
Nửa đời người về lại lối xưa
Nằm trên cỏ thấy đâu là nguồn cội
Của một người đằng đẵng xa quê

Có gì thô hơn hòn đá
Mà lung linh nên tháp nên tòa
Đá nhẫn nại mặc thiên nhiên bào rũa
Triệu triệu năm hàm chứa kim cương
Đá hôn người, người thổi hồn thơ
Đá rắn chắc đôi chân người vững bước đi xa
Đứng trên đá thấy đâu là ý chí
Của con người suốt đời đam mê.

Đá xanh trên thảm cỏ xanh
Bức tranh thiên nhiên mênh mông gấm vóc
Đây cờ Lau in dấu kinh thành
Đây thánh kinh âm vang nhà thờ đá
Đây chuông đồng đất Phật ngân vang
Đây Kim Sơn núi vàng biển bạc
Đây thảm xanh Cúc Phương ngút ngàn.
Nước non non nước Ninh Bình

Biển lùi
Âm thầm sông lấp, kẽm gió quạnh hiu
Khoảng trống thời gian hằn vách đá - Xa rất xa
Tôi đi trong mênh mang hang động
Mái chèo khua gọi núi gọi sông
Trò truyện cùng bảy ông*
Đại Hữu sinh vương Điềm Giang sinh thánh
Ninh Bình dựng nghiệp ba triều vua
Tôi lên chùa thắp hương cửa Phật
Theo Sào Khê về Thăng Long - Hà Nội
Gọi tên Người – Ninh Bình ơi!

*bảy ông tuẫn tiết sau khi chôn cất vua Đinh

2. HOÀNG LONG GIANG

Hoàng Long Giang!
Rồng Vàng đưa Bộ Lĩnh sang sông
Cờ lau cưỡi trâu tập trận
Dẹp loạn “ mười hai sứ quân”
Xây nền chính thống
Định đô Hoa Lư sánh ngang hàng Tràng An.

Hoàng Long Giang!
Lê Hoàn thắng Tống bình Chiêm
Hải Đài cờ xí tung bay, chiêng trống vang rền.
Trời tặng giường mây – huyền thoại Vân sàng

Hoàng Long Giang!
Lý Thái Tổ dời đô
Hoa Lư – Thăng Long - Hà Nội.
Tầm nhìn chiến lược thông tuệ cao siêu.

Hoàng Long Giang!
Quang Trung thắp nén hương thần
Đêm trừ tịch thăm chùa Bái Đính
Thần tốc tiêu diệt quân Thanh
Đường Tây Sơn in dấu sông Hoàng.

Hoàng Long Giang!
Chín năm gian nan đánh Pháp
Nhấn chìm tầu chiến giặc
Mười năm chống Mĩ chi viện Miền Nam
Bắn tan xác máy bay Huê Kì.
Hoàng Long giang chói những mốc son.

Hoàng Long Giang
Nước rẽ sang ngang - gieo lệ tràn làng xóm
Mẹ ta rưng rưng hai hàng lệ ứa:
Khoai lang Hoàng Long có còn?

Hoàng Long Giang!
Đã nghe vang sông núi - tiếng máy vang rền.
Ấm lòng người về miền đất linh gốc Phật
Đã nghe vui lòng mẹ - non nước Ninh Bình.

Ta xuôi dòng sông Hoàng
Thả hồn miền Hạ Long cạn
Hoàng Long Giang!
Hoàng Long Giang!



3. Lên Dục Thúy Sơn


Ta lên Dục Thúy Sơn
Ngắm sông Vân, đón gió nồm...

Bình minh, sương như ngọc
long lanh mắt của đá của cây

Đắm say đôi môi mềm
ta lần tìm câu thơ trên đá
mặc khách thi nhân.


“Hải Đài” xe tơ trời*.
“Non nước” tung bay cờ đỏ**.
Dục Thúy Sơn thơ in lòng người.

Chim trả khảm thơ cất cánh.
Ta ôm hôn Dục Thúy Sơn thơ.

Hải Đài, Non Nước tên gọi khác của núi Thúy.
* huyền thoại Lê Hoàn - Dương Vân Nga
** năm1930 anh Lương Văn Tụy cắm cờ trên núi Thúy


4. VỀ HOA LƯ

Mơ về miền đất Hoa Lư
Đây hồn Đại Việt Cố đô trường tồn…
Lên đèo thăm Mã Yên Sơn
Ruổi rong lưng ngựa gió vờn bông lau
Nhìn trời nghe sáo trẻ trâu
Thấy rồng vàng hiện bắc cầu Vua đi
Xốn xang bến nước Sào Khê
Con thuyền mát mái chèo về Thăng Long

Soi mình vách núi dòng sông
Bóng lồng nhũ đá suối lồng trăng treo
Đền đài thành quách phong rêu
Thắp hương tưởng nhớ hai triều Đinh Lê
Bâng khuâng cảnh sắc Thái Vi
Cha ông đánh giặc lui về rừng xanh.

Mơ màng mây nước trăng thanh
Thơ tạc núi Thuý, tình duềnh sông Vân
Hồng hoang nàng Ngọc Mĩ Nhân
Nào ai, ai đã một lần về thăm?
Núi sông nhịp nhịp chuyển vần
Tam Cốc Bích Động mười phần đẹp lên.

Vào chùa nghe một tiếng “em”
Từ bi bác ái lòng thiền đối nhân.
Ngỡ ngàng bản sắc Ninh Vân
Thả hồn vào đá thiên thần hiện ra
Tay vàng vững bước đường ta
Giang sơn gấm vóc đây là cảnh tiên.

Tưng bừng non nước Trường Yên
Năm trăm La Hán, nỗi niềm đầy vơi.
Hoa Lư xuân đến tinh khôi
Mở vòng tay đón dòng người thập phương.
Hoa Lư trăm mến nghìn thương
Tâm linh sinh thái mở đường lên tiên
Trống chèo đã giục vang rền
Đi vào huyền thoại thăm miền Hoa Lư.



5. BÍCH ĐỘNG QUÊ MÌNH


Đường lên Bích Động cao cao
Gió nâng cánh gió. Mây dào dạt mây
Đường vào Tam Cốc mê say
Sóng chông chênh sóng. Thuyền say mạn thuyền
Ai người gọi đá ra tên
Cho bao thạch nhũ thành tiên thành rồng.
Ai người tô thắm núi sông
Trần gian bỗng hoá non bồng suối mơ
Cảnh quê đẹp đến sững sờ
Cho bao du khách tình ngơ ngẩn tình
Bồng bềnh sông núi Ninh Bình
Tam Cốc Bích Động-Quê mình đó em.


6 CHIỀU CÚC PHƯƠNG

Cuối chiều rực rỡ hoàng hôn
Mung lung trời đất bồn chồn chân ai
Kìa bông hoa – sao mảnh mai
Đất vùi gió dập vươn dài nghênh nghênh.

Trên đầu lãng đãng mây vần
Phong lan lớp lớp trắng ngần non cao
Lối mòn sò ốc lao xao
Cây Chò nghìn tuổi xanh nào xanh hơn.

Áp tai nghe tiếng chiêng Mường
Líu lo chim hót trên đường du xuân
Cây rừng mắc võng thì thầm
Nghìn cơn bão lớn nghìn năm trưởng thành.

Hoang sơ lèn đá chênh vênh
Bướm bay vàng đỏ tím xanh trắng trời
Động Người xưa ắp hồn người
Triệu triệu năm gọi bồi hồi chiều nay.


7. NÚI THUYỀN RỒNG

Đâu rồi ngọn núi Thuyền rồng
Thả neo soi bóng bên dòng sông Tranh
Chim kêu hoa nở cây xanh
Bâng khuâng đàn đá – âm thanh bổng trầm
Túi thơ bầu rượu trăng ngần
Già làng tính chuyện xoay vần nước non *
Thuyền Rồng cảnh đẹp khó quên
Mà sao ai nỡ xoá tên núi này?
Núi thành vôi trắng khói bay
Búa choòng mìn nổ xe đầy xe vơi
Thuyền Rồng ơi!. Cảnh đẹp ơi!
Thiên nhiên tạo dựng. Con người phá đi!

*Già lang ngâm vịnh bàn kế đánh Pháp



8. RÉT ĐỒNG CHIÊM


Heo may đổ rét đồng chiêm
Tép đi ốc nổi bóng em canh chầy
Đồng chiêm ngọn cỏ cũng gầy
Ù ù gío bắc lay lay mái nhà
Trăng suông điểm tiếng vạc xa
Mờ mờ sương đục, là là mây bay
Nắm xương ngâm ngước đâu đây
Một gò đất nổi cỏ may ngậm ngùi.
Đồng chiêm đất đẫm mồ hôi
Rèn đôi chân cứng, luyện đôi tay vàng
Đồng chiêm hun chí trai làng
Ra khơi khơi lặng, lên ngàn ngàn yên

Heo may đổ rét đồng chiêm.


9. QUÊ TÔI CUA RỐC ỐC NHỒI



Ốc nhồi cua rốc đấy em
Mò cua bắt ốc lớn lên đẫy đà
Đói tháng Tám rét tháng Ba
Giỏ cua mớ ốc hoá ra hơn vàng.
Dẫu là gác tía lầu sang
Hay mái tranh rạ rìa làng cỏn con
Ốc nhồi góc bếp bòn nhon
Canh cua dấm ốc cơm ngon một thời.

Bây giờ cua ốc hiếm hoi
Đồng chiêm cua rốc ốc nhồi sạch trơn
Mua đếm con bán đếm con
Canh cua dấm ốc ngon hơn gà hầm.
Qúy bà qúy chị qúy ông
Còn mơ ốc ruộng cua đồng quê tôi?
“Muốn ăn cua rốc ốc nhồi
Mang con mà gả cho người đồng chiêm”


10. GÁI QUÊ

Vẫn là sản vật quê nhà
Thơm ngon bổ dưỡng đậm đà sạch tươi
Cua đồng, rau rút, mùng tơi
Chuối xanh, đậu phụ, ốc nhồi, khế chua
Tương cà, mắm tép, rau dưa
Bùi om, cà ghém, tôm khô, muối vừng
Trống choai, trôi, chép, ỷ hồng
Tám thơm nếp cái, nhãn lồng dâng Vua.
Đảm đang đi sớm về trưa
Gái quê chẳng quản nắng mưa nhọc nhằn
Nuôi con đánh giặc thờ chồng
Gái quê tần tảo tấm lòng thuỷ chung
Chân trời non tận biển cùng
Lung linh gương ngọc anh hùng sáng danh
Sánh cùng liền chị liền anh
Đất lề quê thói chúng mình gái quê.

* (Bài viết do tác giả gửi trực tiếp cho BBT. Trân trọng cám ơn bác Bùi Đình Hiển đã ủng hộ bài viết và động viên. Phần hình ảnh minh họa chúng tôi đang cập nhật)

Không có nhận xét nào: